Wednesday, May 31, 2006
The magic formula
Source: http://www.timesonline.co.uk/newspaper/0,,176-2190254,00.html
Thú vị. Nhưng có lẽ những điều này nghiệm đúng hơn trong xã hội bọn tây châu Âu, nơi mà mọi người tương đối đồng đều về hình thức, trí tuệ, tài sản và thu nhập. Thế thì mới ngồi đấy và chờ xem có cái gọi là "spark" không. Còn ở ta, gặp được một người tử tế về thể chất và tinh thần đã là khó lắm, lại ngồi mà ngâm cứu xem tại sao "spark missing", chắc cuộc đời chả bao giờ tìm được lời giải.
Cái này gợi nhớ đến Maslow's theory về hierarchy of needs, triết phết. 8-}
Friday, May 26, 2006
Muc dich song
Sống là vì những người xung quanh mình thôi. Nếu không phải như thế thì mình đã dùng tiền tiết kiệm đi du lịch thế giới chuyến cho nó sướng. Nếu không phải như thế thì mình đã thoải mái be-myself biết nhường nào.
Wednesday, May 24, 2006
As strong as water, as gentle as water
Làm người cần phải học được bản chất của nước. Nước có là loại vật chất hết sức đặc biệt. Thứ nhất, lấy nhu thắng cương. Trên đời này không có gì mềm yếu hơn nước, nhưng nó lại có thể đẩy đổ, san bằng các vật cứng, nước chảy đá mòn. Thứ hai, nước là chất vô hình, tức là không có hình dạng cố định, nhưng nó bao giờ cũng dựa vào môi trường bên ngoài mà luôn luôn biến đổi không ngừng, do đó nó lại có hình – hữu hình vì nó tuân theo tự nhiên. Thứ ba là nó tuy tưới tắm cho vạn vật nhưng lại chịu thân phận thấp hèn, luôn ở chỗ trũng nhất, thấp nhất, cho nên không ai đố kỵ, tranh giành với nó. Thứ tư là, nó có lòng bao dung rộng lớn, như biển cả tiếp nhận hàng trăm con sông đổ về, mà không bao giờ có chuyện ngược lại.
Cần phải học phẩm cách của nước, luôn luôn yên ổn trong mọi trường hợp, kể cả ở vị trí thấp. Tâm hồn cũng phải giống như nước, vừa sâu sắc, vừa thâm trầm, nhưng vẫn thân cận gần gũi với mọi người. Giữ giữ lời hứa, chân thành giống như nước. Nhanh nhạy và cương quyết như nước, thấy thời cơ là hành động, cứ như vậy, ắt chiến thắng tất cả.
Tri thong minh
Có vũ khí sắc bén, nhưng chớ để lộ ra ngoài!
Người xưa nói: Sắc đẹp thì không cần phải che chắn, nh�ưng trí thông minh thì vẫn cần phải có tấm chắn che chở. Ý nói là, sắc�đẹp�thì không thể mê hoặc đ�ược ngư�ời có ý chí kiên cư�ờng, như�ng thiên kiến và thói xấu của con ng�ười thì rất khó có thể tự biết và điều khiển. Cái nguy hại của việc tự cho là thông minh lớn hơn sự dụ dỗ mê hoặc của thanh sắc đối với con ng�ười bình th�ường. Ng�ười thật sự thông minh là phải biết che giấu nó đi không để lộ ra ngoài, hoặc không phải gặp lúc nguy cấp, nư�ớc sôi lửa bỏng thì không tùy tiện đem dùng, cần phải giả ngây giả ngô để ng�ười ta không ghen ghét.
2 job quitting letters on April 7
...Với nhiều người, viết đơn xin thôi việc đơn giản chỉ là ghi mấy dòng: “Vì lý do riêng, tôi xin nghỉ việc tại công ty kể từ… Tôi xin cám ơn lãnh đạo và các bạn đồng nghiệp… v.v.”. Nhưng đối với tôi, đơn giản vậy là chưa đủ. Quan sát một số đồng nghiệp đã thuyên chuyển công tác trước đây, tôi rất ái ngại trước việc quan hệ giữa họ với công ty cũ bị sứt mẻ, và họ vẫn tiếp tục bị chỉ trích, nêu gương xấu sau khi đã rời khỏi công ty. Tôi nghĩ, việc gì phải khổ thế! Chúng ta dù sao cũng có phải bộ Xây dựng đâu? Trong nhận thức của tôi, ông là người tài giỏi và am hiểu cuộc sống, nên tôi không dám bình luận và lý luận gì ở đây, song, tôi có quan điểm riêng của mình và tôi không thay đổi nó cho dù điều gì xảy ra. Tôi biết rất chắc chắn rằng tôi luôn nhận ra vấn đề rất rõ ràng và mạch lạc ngay từ cái nhìn đầu tiên. Với tôi, không phải bạn chưa chắc đã là thù, cũng như, hạnh phúc không phải là một cái chăn hẹp, người này co thì người kia hở (ngược lại với cách nói của Nam Cao). Tôi rất ái ngại khi Win-Lose lại là paradigm tư duy bên trong công ty ta, mà nhẽ ra nó chỉ được áp dụng trong những mối quan hệ có ít lòng tin.
Với suy nghĩ như vậy, cho phép tôi được bày tỏ đôi lời với ông. Như trong một bài hát có câu: “Lòng trai tráng rộng lớn như biển khơi”, khi viết những dòng này, tôi hoàn toàn quên đi những điều gọi là khó chịu, căng thẳng, toan tính được mất, nguyện vọng không thành, và những tình tiết mà có thể thay đổi lúc này lúc khác. Chỉ mong ông, từ một địa vị cao hơn, hãy đặt mình vào địa vị tôi để nhìn nhận sự ra đi này với một tấm lòng cao cả. Ở đây, tôi không xin lỗi ai cả. Chỉ vì cái duyên được biết và làm việc với ông vài năm và sự kính trọng mà tôi luôn dành đến ông nên đã nhiều lần tôi phân vân giữa đi và ở, và bây giờ mới viết đơn xin thôi việc với cả tâm huyết thay vì chỉ vài ba dòng có tính chất thông báo...
Thế mà cuối cùng mình đã nộp cái này:
Kính thưa ông Giám đốc,
Tôi đã quyết định thay đổi mục tiêu nghề nghiệp và đi theo một hướng mới để tìm kiếm các cơ hội phát triển. Việc này là một quyết định được cân nhắc kỹ và là một quyết định khó khăn, vì� như vậy tôi sẽ không còn được làm việc tại công ty RD do ông làm giám đốc nữa.
Tôi rất hài lòng và tự coi đó là một vinh dự lớn khi được làm việc tại công ty RD do ông lãnh đạo trong hơn 3 năm qua. Trong quá trình làm việc tại đây, tôi đã may mắn được làm việc với những đồng nghiệp tốt, chuyên nghiệp và đặc biệt là ông giám đốc đầy tài năng và chuyên môn rất cao. Tôi xin chân thành cảm ơn công ty nói chung và cá nhân ông giám đốc đã tin tưởng và giao cho tôi nhiều công việc tuy đầy thử thách nhưng cũng rất thú vị trong suốt thời gian vừa qua. Tôi chân thành cầu chúc cho ông và công ty RD sẽ đạt được những thành công mỹ mãn hơn nữa.
Tôi xin được nghỉ chính thức từ hết ngày 31/3/2006, tuy nhiên tôi sẽ rất hân hạnh được giúp công ty trong việc tuyển chọn hoặc đào tạo nhân viên mới thay vào vị trí của tôi trong một thời gian ngắn tiếp theo nếu công ty có nhu cầu.
Một lần nữa, kính chúc công ty RD và cá nhân ông giám đốc ngày càng thành công trong sự nghiệp của mình.
Chết cười. Mình giả dối quá =))
Thursday, April 20, 2006
Hay yeu nhu chua yeu lan nao
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, ngu si hưởng thái bình, hình như cũng đúng. Tỷ như việc các bác luôn đi xe khôn, mà nói dại gặp thằng đi ngu nó đâm vào, thế thì chắc chắn là bực tức hơn là khi các bác đi ngu mà bị đâm rồi. Giả sử thị Nở không ngu mà y thị lại thông minh tinh tế như các bác, chắc chắn thị đã rất là khó sống. Chả thế mà ông Nam Cao đã viết như sau: "...đã thế, thị lại bị dở hơi. Nếu không, người đàn bà ấy đã khổ tâm ngay sau khi có chiếc gương đầu tiên...". Phải quá rồi!
Nói như vậy không có nghĩa là em đang cổ xúy cho việc being stupid, là người cứ thật ngu, nhận thức thật kém thì là hay. Em đã nói với các bác là, dân trong xã hội ta có khôn thì chỉ là khôn cái khôn của kẻ khó. Vì thế mà bon chen từ đường đi trở đi. Giai gái thì tính toán vụ lợi cá nhân, khôn vặt. Thật không bằng Chí với Nở ngày xưa, rất trong sáng, không hề tính toán. Thế mới gọi là yêu chứ!
Gái phải chã yêu mới hay! Tình yêu phải có chút gì đó ngu dại khờ khạo nó mới đẹp. Gái hấp dẫn, đáng yêu là gái có tính cách lúc yếu đuối lãng mạn, lúc mạnh mẽ tự tin, dám làm và phấn đấu cho những gì mình muốn: Băng băng rẽ lối vườn khuya một mình, thế mới gọi là tình chứ. Bạn gái em ngày xưa thuộc loại như thế. Hồi đấy nhiều lúc em chê là mềm yếu. Để rồi sau đó, không thể tìm lại được những rung động thật sự ngày ấy nữa.
Đối với ai đã nghiên cứu Chu Dịch thì thấy rằng, thiên can địa chi trong tứ trụ, âm dương ngũ hành đều đủ cả. Sự sinh khắc cân bằng là trung hòa, nhưng trung hòa thì lại là không tốt. Ý em nói vắn tắt chỉ thế này: trong thực tế, người có đại họa đại nạn luôn có đại phúc. Người ta thường nói: đại nạn không chết tất có phúc dầy. Ngược lại, có người suốt đời bình thường, không gặp tai vạ, đau khổ, đời phẳng lặng chẳng qua là vì sống mơ mơ hồ hồ, hời hợt nhạt nhẽo, không có phú mà cũng chẳng có quý. Như thế không thể gọi trung hòa là quý. Quan điểm này dù là trên lý luận hay trong thực tế đều đúng!!! Ngộ được điều này thì thấy rằng, hời hợt nhạt nhẽo là vứt đi, các bác ạ. Mà không thế thì không chỉ phải khôn mà nhiều lúc cũng phải ngu ngu một tí. Hãy yêu như chưa yêu lần nào...
TVT 16-8-2004
Thi nhan xich lo
Của tin, gọi một chút này làm ghi
Đọc đi đọc lại riêng lấy làm đắc ý lắm.
Thế mà lần này bài viết của em gửi đi, không những là mất đi một tí hương trinh tiết, mà còn bị cưỡng hiếp nữa. Thật xót xa!
Bác xích lô có biết rằng khi bác viết:
Đặc biệt TY trong tôi chữ Tình kia mới đáng giá ngàn vàng , đôi khi là vô điều kiện, biệt lập về không gian và thời gian. Quanh trái đất ba phần tư là nước. Nhưng trong đó nước mắt tình yêu chiếm phần nhiều, điểm xuyết thêm cho giọt lệ đi giữa không trung muôn màu bất tận và làm ẩm ướt những mưu toan khô cứng giữa đời thường. Nói chung có một cái gì đó vừa mơ vừa thực. Dù sao đi chăng nữa con người ta vẫn cần tình yêu, chỉ có khác nhau là tình yêu đến với họ như thế nào?
thì trong những câu này không có lấy một chút "tình sâu ý hiếm" và mặc dù cái lốt mới rềnh ràng của chúng, chúng vẫn có thể nằm xếp hàng với những câu sáo nhất xưa nay mà không chút ngượng. Tránh tầm thường mà lại rơi vào tầm thường là thế.
Nói đi cũng phải nói lại. Khi bác viết:
“Ta sống mãi trong� khao khát của tình yêu, Thủa tung hoành, kiêu hãnh mãi còn đây…, Nhớ người yêu cũ, nhó một hồn người. Chỉ đi bên Nàng vẫn thấy lung linh…Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối, Ta say Nàng đứng uống ánh trăng tan? Và chữ Tình kia chẳng thể nhạt phai. Ta lặng ngắm cuộc đời đổi thay. Và cố giữ lấy riêng phần bí mật”
Em thấy lời văn tuy còn có gì lệch với hồn văn nhưng không có một tâm hồn đắm đuối không thể viết nên những lời như thế. Người đọc sẽ thấy ngạc nhiên và băn khoăn không biết những chỗ sâu kín trong lòng mình có gì giống như thế không. Dù sao, sự thành thật của văn nhân không thể ngờ được. Cái mạnh mẽ, cái to lớn lung linh ấy, những đau thương vô lý mà da diết ấy, cái thế giới cô đơn và huyền ảo ấy, ai có ngờ ở trong tâm trí một bác xích lô ba gác. Em là người thế giới bình thường, thỉnh thoảng lạc vào mà trầm ngâm và ngắm lá rụng, trăng vàng, nghe tiếng rên rỉ của giun dế cũng hay, nhưng triền miên trong đó không nên. Mỗi lần nấn ná trong đó quá lâu, đầu em choáng váng, không biết mình là người hay là ma. Và em sung sướng biết bao lúc thoát giấc mơ dữ dội, em trở ra, thấy chim vẫn kêu, người ta vẫn hát, cuộc đời vẫn bình dị, trời cao vẫn trong xanh, bác xích lô vẫn gửi bài.
TVT 5-9-2004
Có những người phụ nữ yêu mến tôi, kể cả những người kém tôi hơn 10 tuổi, điều này thì chẳng có gì lạ, sự giao lưu không phân biệt không phân biệt khoảng cách về tuổi tác, nhất là tôi có thể giao lưu với mọi tầng lớp, trí thức nói kiểu trí thức, trẻ em nói kiểu trẻ em, ba lăng nhăng nói kiểu thô tục,,,,bởi tôi muốn khám phá sự đa dạng trong mỗi tầng lớp, trong mỗi nhóm người khác nhau, để tích lũy những nét riêng có cho riêng mình giữa dòng người và ngợm đấy.
Tuy nhiên, những người phụ nữ tôi thích thì chả bao giờ chủ động cả. Vì vậy mà tôi phải vất vả tìm kiếm. Tình yêu đối với tôi quan trọng và say mê như sống hay làm việc, nếu được phép tôi sẽ xây cho mình hai cái Cõi Linh để thờ, một bên là Tình yêu, một bên là Sự nghiệp. Đặc biệt TY trong tôi chữ Tình kia mới đáng giá ngàn vàng , đôi khi là vô điều kiện, biệt lập về không gian và thời gian. Quanh trái đất ba phần tư là nước. Nhưng trong đó nước mắt tình yêu chiếm phần nhiều, điểm xuyết thêm cho giọt lệ đi giữa không trung muôn màu bất tận và làm ẩm ướt những mưu toan khô cứng giữa đời thường. Nói chung có một cái gì đó vừa mơ vừa thực. Dù sao đi chăng nữa con người ta vẫn cần tình yêu, chỉ có khác nhau là tình yêu đến với họ như thế nào?�� Bởi cuộc đời đã dạy cho tôi một điều rằng, những kẻ đi đến cùng của bất cứ sự việc nào thì cuối cùng đều là những kẻ gặp may mắn. Con người ta chỉ� hơn nhau ở sự� kiên định trong suy nghĩ, sẵn sàng đi đến cùng thiên đường hay địa ngục mà mình đã quyết định dấn thân. Như thế mới có thể cảm nhận đủ vị của đời mà không hề hối hận, nhưng khi được sẽ được rất nhiều. Bỏi vậy, mà Tôi một kẻ cao to� khỏe mạnh, hiểu biết thì dã man mà vẫn chưa tìm nổi tình yêu� đích thực cho chính mình. Nếu tôi không hiểu biết gì về vẻ đẹp Tướng cách mỹ có lẽ tôi đã cưới đến lần thứ 5 rồi, thừa sức lấy mười con Nai . Trong khi đó khối kẻ nhiều tiền chỉ thèm khát có một Con Nai� “Sắc tướng mỹ” mà vẫn không làm nổi. ("Sao Vinaconex không phối hợp với Báo Tiền phong tổ chức cuộc thi người đẹp Tướng cách Mỹ nhỉ_mèo méo nói")�
“Ta sống mãi trong� khao khát của tình yêu, Thủa tung hoành, kiêu hãnh mãi còn đây…, Nhớ người yêu cũ, nhó một hồn người. Chỉ đi bên Nàng vẫn thấy lung linh…Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối, Ta say Nàng đứng uống ánh trăng tan? Và chữ Tình kia chẳng thể nhạt phai. Ta lặng ngắm cuộc đời đổi thay. Và cố giữ lấy riêng phần bí mật”
��
Ôi giời, buồn ngủ quá! Xem ra cứ phải đường ta ta đi, thỉng thoảng ngó ngang ngó dọc tí cho biết, chả muốn làm trí thức làm gì, làm xích lô ba gác vẫn sướng hơn,,,,,,
Goodnight!
Mèo Méo (CC) 4-9-2004