Wednesday, April 15, 2009

Thẻ tín dụng Vietcombank hay là thẻ ăn cướp?


Lời khuyên cho tất cả những ai đang dùng thẻ tín dụng Vietcombank: Hãy hủy thẻ đó đi. Tôi sắp làm việc đó đây.

Tôi không hiểu vì lý do gì, dựa trên cơ sở nào mà Vietcombank tính tỷ giá trên trời cho các chi tiêu bằng ngoại tệ của chủ thẻ. Tỷ giá ấy cao hơn tỷ giá niêm yết tại ngân hàng, cao hơn tỷ giá đi mua ngoại tệ ở chợ đen, cao hơn tỷ giá mua ngoại tệ ở nước ngoài.

Nếu như không có trong tay, và trong cùng thời điểm không chi tiêu bằng cả thẻ tín dụng của một ngân hàng khác là ngân hàng HSBC, thì tôi đã có thể bị lừa rằng cứ hễ chi tiêu ngoại tệ bằng thẻ tín dụng thì tỷ giá nó sẽ cao trên trời như thế đấy, cố mà chịu.

Ví dụ cụ thể đây. Bản sao kê của thẻ tín dụng Vietcombank. Tỷ giá được tính từ 511 VNĐ đến 515 VNĐ cho mỗi Thai Baht.
Nếu đi mua THB ở chợ đen trong thời điểm đang xét, bạn trả cho mỗi Thai Baht là 510 VNĐ.



Photobucket


Còn đây là sao kê của thẻ tín dụng HSBC. Tỷ giá được tính là 488 VNĐ cho mỗi Thai Baht.


Photobucket

Như vậy, chênh lệnh tỷ giá giữa ngân hàng Vietcombank và ngân hàng kia là 5,5%. Với tổng chi tiêu 20 triệu VNĐ, bạn đã bị Vietcombank móc túi tới 1,1 triệu VNĐ.

Mà như thế thì đúng là ăn cướp. Khốn nạn, Vietcombank!

Saturday, February 14, 2009

FABBA = Fucking ABBA

Trước tiên phải giải thích với người hâm mộ là cụm từ "Fucking ABBA" không có ý deface ban nhạc ABBA xịn của Thụy Điển, mà chỉ là một từ bổ nghĩa giúp phân biệt FABBA với các ban nhạc nhái tribute ABBA khác. Kiểu như nếu ta có các ban nhạc nhái Red ABBA, Pale ABBA thì đây ta cũng có cả Fucking ABBA vậy.

Nếu có một "Hội bảo vệ người nghe nhạc" hoạt động với tôn chỉ tương tự như hội bảo vệ người tiêu dùng, những show diễn như show của FABBA ở nhà A1 Triển lãm Giảng Võ thậm chí không được phép tổ chức, cũng như sữa nhiễm melamine không được phép bán vậy.

Ngay từ đầu, tôi đã có đôi chút ngần ngại khi mua vé đi xem buổi biểu diễn này. FABBA, chỉ riêng cái tên đã thấy củ chuối, nhìn vào tên nhóm đã thấy ngay họ không phải là những nghệ sỹ unique, original, thậm chí không phải là nghệ sỹ.

Dù sao cũng đã có không ít trường hợp các ca sỹ cover lại những nhạc phẩm nổi tiếng của các ca sỹ, nhạc sỹ khác mà lại mang đến những cảm xúc mới mẻ cho người nghe và thành công hơn cả những ca sỹ gốc. Ví dụ như Joe Cocker với Come Together, Sean Connery với In My Life (đều cover lại của the Beatles).

Với lại, khi the timing is right thì những sản phẩm giẻ rách cũng có thể tiêu thụ được. Trong đêm đội tuyển bóng đá VN thắng, thì có những thứ đắt mấy người ta cũng mua. Còn trong dịp tết mà chiếu phim "Đẹp từng xăng ti mét" thì cứ gọi là đắt khách thôi rồi. FABBA and/or những người tổ chức show ca nhạc này hẳn cũng ăn theo dư âm của bộ phim musical "Mamma Mia", cũng như album nhạc Mamma Mia đã đứng đầu bảng xếp hạng của Mỹ trong nhiều tuần của năm 2008.

Vậy là tôi mua vé đi xem. Ít nhất, sẽ được nghe những bài hát hay trong một không gian rộng bằng hệ thống trang âm chuyên nghiệp, tận hưởng không khí sôi động khi người xem thậm chí có thể hưởng ứng theo âm nhạc một cách cuồng nhiệt, và các ca sỹ trên sân khấu có khi lại nhảy được gần như trong phim Mamma Mia. Tôi đã nghĩ thế.

Hóa ra không phải. Các thành viên FABBA thậm chí không có tên riêng, vì họ dùng tên của các thành viên ABBA xịn để giới thiệu. Trang phục, cách đi đứng, thậm chí cách hai nữ ca sỹ quay mặt vào nhau khi hát "Take a Chance on me" đều sao chép của ABBA xịn chứ không có sáng tạo gì riêng, chỉ có điều, dường như họ đã copy ABBA xịn bằng một cái máy photocopier cũ rích cho nên bản sao mới thật là mờ nhạt một cách thảm hại. Giọng nữ lúc thì the thé, lúc thì sai cả nhạc như hát karaoke vậy, còn giọng nam lúc hát đoạn điệp khúc trong "Honey honey" thậm chí nhòe đến mức tôi không thật sự chắc chắn là anh ta có hát đoạn đấy hay không, hay là bỏ đi và chỉ chơi nhạc theo giai điện như trong musical Mamma Mia. (btw, đoạn này của ABBA xịn nghe cũng khá dớ dẩn).

Và các nữ ca sỹ thậm chí không biết nhẩy. Đểu thế chứ lại. Thế thì thà đứng im trên sân khấu cho xong, đừng nên di động.

Nghe nói, công ty tổ chức buổi biểu diễn này đã thuê mấy lớp sinh viên đi đón ban nhạc này từ sân bay về, có cả băng rôn, hoa, biểu ngữ đủ cả, đón xong mang về dán đầy trong nhà A1. Băng rôn viết: "WELOVEFABBA".

Chất lượng âm thanh của buổi diễn mới thực sự là thảm họa. Đi xem show gì mà nghe không bằng biểu diễn văn nghệ quần chúng mừng đảng mừng xuân ở vườn hoa Con Cóc. Suốt buổi diễn tôi đã muốn hét to "ĐM thằng điều khiển trang âm", và sau cùng tôi quyết định tội của thằng này có thể được giảm nhẹ vì nhà A1 Triển lãm Giảng Võ hoàn toàn không thích hợp với các show diễn như này, bởi nó vốn là nhà triển lãm, trưng bày, với bốn bề là tường gạch và bê tông. Mà như thế thì đấy là vật liệu không hút âm, tức là âm thanh sẽ phản xạ tứ tung và người nghe sẽ không còn được nghe âm thanh trong sáng, rõ nét nữa. Hình như ngày xưa ở Côn Đảo, các tù nhân từng bị tra tấn bằng cách bị cho vào thùng phi sắt rồi có người đứng ngoài gõ. Như vậy cũng không rõ phản âm hay lỗi của người điều khiển trang âm đã khiến cho tiếng bass, tiếng trống đặc biệt là trong những bài sôi động như Gimme Gimme trở nên có hiệu quả giống như khi bạn tự khum khum lòng bàn tay rồi tát vào tai mình vậy, tức ù tai mà không thấy "bốc".

Nếu có gì đó thú vị đối với tôi khi đi xem show diễn này về, thì đó là trình độ Anh ngữ rất tốt của những người đi xem, mà trong số họ già trẻ đều có cả. Họ hiểu hầu hết những lời người trên sân khấu nói và hát theo rất chuẩn xác.

Saturday, January 24, 2009

Việt Nam nhà quê năm nào cũng phát "Happy New Year" của ABBA vào dịp tết nhất. Why?


Sâm banh hết mẹ nó rồi
Pháo hoa bắn mãi cũng thời đã xong
Tao, mày ngồi đó chong chong
Buồn phiền, mất mát trong lòng rối beng...

Dịch bởi Râu, January 25, 2009

No more champagne
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue...

Friday, January 9, 2009

Câu nói ngu đầu năm: Băng Sơn: "Xấu hổ cho người Hà Nội"


Nội dung

Ý kiến của Ông Băng Sơn

Ý kiến của Ông Râu

Ông cảm thấy thế nào khi biết tin Hà Nội tổ chức Lễ hội phố hoa?

Tôi thích ý tưởng này lém, tôi đã ngồi sau xe đạp đi dọc phố hoa.

Ý tưởng này rất đần độn. Hồ Hoàn Kiếm là trung tâm thủ nhưng đồng thời các phố xung quanh hồ đều là trục giao thông chính, lượng người và xe đi qua đây rất lớn. Ngay như tôi đây ngày nào đi làm cũng qua khu vực này. Hôm tổ chức lễ hội phố hoa, như mọi ngày tôi cũng đi làm về qua đây, và chứng kiến cảnh giao thông tắc nghẽn vì các quầy hàng bầy tràn cả ra đường, trên phần còn lại của đường đi thì xe máy, ô tô chen nhau nhích từng bước trong không khí nồng nặc mùi khói xe. Hoa đẹp chả thấy đâu, chỉ thấy phiền phức và khó chịu. Không có không gian thì đừng tổ chức này nọ, thế mới là tự biết mình.

Ông đánh giá thế nào về ý thức người Hà Nội qua vụ việc này?

Tôi thấy xấu hổ cho người Hà Nội. Những hành động bẻ cành, phá hoa chỉ của một bộ phận nhỏ, nhưng tiếng xấu cho người Hà Nội nói chung.

Vớ vẩn. Hà Nội lúc nào chả là đất kẻ chợ, nơi tập trung dân giang hồ tứ xứ, thằng bếp, con sen, Xuân tóc đỏ, sinh viên Nghệ An, cửu vạn Thanh Hóa, đến cave Cần Thơ cũng ra đây làm ăn. Lượng người vãng lai và tạm trú đông gấp 3-4 lần dân bản xứ. Những năm đầu 1980, Hà Nội có không đến 2 triệu người, giờ đã hơn 6 triệu, toàn là do dân các tỉnh kéo về cả. Thử xem các game show trên truyền hình, người chơi rặt nói ngọng líu ngọng lô. Dân Hà Nội và văn hóa như tôi, đi đâu thì giữ low profile chứ đông thế thì báu gì mà ra đường hít khói hít bụi. Với lại ông nói xấu hổ cho người Hà Nội làm tôi bật cười vì cái thói quy nạp vội vã, nhưng cũng liên tưởng tới ông tổng giám mục nọ nói nhục nhã, tức xấu hổ khi mang hộ chiếu Việt Nam. Chỉ có điều ông kia nói thì đúng mà diễn đạt có phần thiếu tế nhị, còn ông thì tỏ ra tế nhị mà nội dung lại rặt luyên thuyên.

Khi thấy có người ngắt cành bẻ hoa, nhiều người khác chứng kiến nhưng không tỏ thái độ bất bình hay ngăn cản. Ông nhận xét điều này thế nào?

Không can thiệp vào chuyện của người khác, người ngay lại sợ kẻ gian, thấy người ta móc túi cũng kệ, thấy một hành động sai trái cũng không can thiệp, sợ đánh nhau, sợ va chạm, sợ trả thù. Đó cũng là cái kém của người Hà Nội.

Chẳng lẽ tôi lại nhại thơ rằng ông nói thế thì trâu cũng nể, ngựa bò cũng nể, lợn vẫn cậy mình đần độn thế, thấy ông vậy cũng phải lặng im. Ngày xưa, một lần đang ngồi trên tầu điện đi từ Bờ Hồ lên chợ Đồng Xuân, tôi đã chứng kiến một tên móc túi bị phát hiện, bị truy bắt và bị người dân trừng trị tại chỗ như thế nào. Còn nay thì dân sợ va chạm, không dám phản ứng với kẻ xấu là do bộ máy chính quyền nhu nhược, lực lượng giữ gìn an ninh trật tự bất lực không trấn áp được bọn lưu manh, côn đồ. Những báo lá cải như vnexpress liên tục đăng tin người truy đuổi cướp bị bọn cướp quay lại truy sát cả nhà, rồi thì hiệp sỹ bắt trộm bị chém cụt ngón tay. Cách đây mấy chục năm đã có câu: Đấu tranh, tránh đâu. Cứ thế mãi, thì đến chó là loài vô tri còn tập được phản xạ có điều kiện, huống chi nói đến con người là loài thông minh. Trước thực tế ấy, ông lý giải sai bét. Thứ nhất, tại sao lại đổ lỗi cho nhân dân? Xưa nay có câu“con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”cơ mà. Thứ hai, có riêng gì người Hà Nội đã tập được cái phải xạ có điều kiện ấy? Toàn quốc đấy!

Sunday, January 4, 2009

She may have won an Oscar. But she's too ugly and it makes the film look like shit. Tut mir leid.


Hilary Swank (what a stupid name), ngôi sao của phim Million Dollar Baby, từng đoạt giải Oscar. Quanh việc này có khối lời châm chọc (The Gold, the Poor and the Ugly). Tuy nhiên, không hiểu sao cô lại vào vai nữ chính trong phim tình cảm P.S. I Love You. Hình thức xấu xí của cô đã làm cho bộ phim, bất kể diễn xuất tốt của dàn diễn viên khá nổi tiếng, xem như phân vậy. Sorry.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Saturday, December 27, 2008

Trước giờ bóng lăn


Nhân dịp chả mấy khi đội bóng đá nam nước nhà đi sâu vào giải đến thế này, các loại phương tiện truyền thông cứ gọi là cổ động ác. Ví dụ như VTV sau bản tin thời sự 19h, là phát cả đến 5 phút chương trình cổ động trước giờ bóng lăn, nội dung đại để quay lại những pha bóng gọi là đẹp từ đầu giải đến giờ, rồi thì cảnh khán giả Việt Nam cổ vũ nhiệt tình ra sao. Em các bác thấy cũng được thôi, chả chê.

Nhưng mà vấn đề nằm ở chỗ đoạn nhạc lồng trong đoạn video cổ vũ đó. Hôm qua thì nhạc main theme của phim Pirates of the Caribbean, hôm nay thì bài hát đếch gì của Céline Dion ấy.

Ừ, thì do nhạc của tây nó hay và hoành tráng. Nhưng cũng hóa ra chúng ta chả có một giai điệu nào đủ đô để lồng vào đấy cả. Nào Trần Tiến thuốc lào thuốc lá cũng sáng tác bài ca bóng đá, nào thằng cu Minh Quân vừa hát bóng đá vừa nhăn nhở, hóa ra tất cả chúng mày đều sản ra những sản phẩm như cứt như phim truyền hình vậy, vẫn có đứa đặt hàng, nhưng đéo phải cái thứ người ta cần đến.

Lại nói chuyện có phim đéo gì của Việt Nam định mang đi thi giải Oscar nhưng không được vì không đạt điều kiện đã chiếu thương mại có bán vé thu tiền trong nước được vài ngày. Buồn cười đéo tả, không có ai buồn bỏ tiền ra đi xem mà lại định gửi đi dự Oscar.

Quay lại vấn đề âm nhạc. Hình như ở ta cũng chưa có đài phát thanh, truyền hình nào có đoạn nhạc chủ đề nào mà không phải là nhạc nước ngoài. Chương trình thời tiết, chứng khoán, tìm hiểu thế giới động vật, giới thiệu chương trình ngày mai ư: Nhạc nền, nhạc chủ đề toàn là nhạc nước ngoài. Thi hoa hậu Việt Nam, trao giải trí tuệ VN, biểu diễn thời trang ư: tất nhiên là phải nhạc tây rồi.

Mà đơn cử như Nhạc viện Hà Nội mỗi năm đào tạo 1.500 sinh viên các ngành, các loại. Học, nhưng c
ó sáng tác được cái gì đéo đâu. Ối giời ơi, chúng mày học làm đéo gì, về quê đi cày đi.

Friday, December 19, 2008

Có trộm văn!


Bài viết về mạng điện thoại và sim số của anh ở đây và rải rác trên vài diễn đàn nào đấy đéo nhớ đã bị chúng nó copy khắp Internet. Hình dưới là một ví dụ. Bố khỉ! Đoạn xào xáo thêm vào của chúng nó được anh cho nhạt đi để phân biệt.

Photobucket

Friday, November 21, 2008

Thằng Kềnh, quái khí và liêm sỉ


CBN, biết anh giỏi nên nhiều đứa quen biết vớ vẩn biết nick chat YIM của anh rất là hay lợi dụng sự thuận tiện và dễ dãi mà Internet tạo ra để hỏi han nhé. Nhiều thì mượn tài liệu này tài liệu nọ, nhiều khi những tài liệu ấy do chính anh viết ra mà hỏi anh thì khôn quá rồi còn gì. Ít thì hỏi và xin giải thích vài vấn đề mà chỉ cần 2 dòng giải thích của anh cũng giá trị hơn đọc một chồng sách dầy cộp. Ví dụ như: mật độ xây dựng đô thị là bao nhiêu % thì tốt, IRR của dự án bao nhiêu % thì là đẹp, hay lãi vay có đưa vào dòng tiền không.

Hôm nay cũng vậy, anh đương ngồi chơi rỗi đọc báo mạng thì thằng Kềnh nhồ Yahoo lên hỏi han mấy vấn đề nó đang vướng mắc. Tiện thể buôn chuyện, thằng Kềnh khoe vừa đi mở quả tài khoản chứng khoán chọn số theo phong thủy. À ha, chủ đề này anh quan tâm đây. Anh hỏi thằng Kềnh: Này chú, anh có lúc xem phong thủy (quái khí) cho dãy số ở trang này, nhưng anh không biết nguyên tắc tính của nó. Chú khoe tự xem được, vậy có thể giải thích cách tính cho anh không?

Thằng Kềnh lảng đi: Cái này phải tra trong sách.

Anh bảo: Tên sách là gì, chú nói tên sách anh đi mua.

Thằng Kềnh tiếp tục lảng: Công ty cũ của nó cho đi học, không phải tài liệu chuẩn nên không có tên.

Anh bảo: Thế chú cho anh mượn cái tài liệu mà chú đang có đấy.

Thằng Kềnh cố tình lảng: Mấy tuần nữa nó mới cho mượn được.

Anh bảo: Chú đúng là loại vay mật giả gừng. Làm sao mà chú không cho mượn ngay được. Tài liệu của anh thì chú biết đường mượn, lúc anh hỏi đến thứ chú có, thì chú lại cứ đánh trống lảng. Thế là thế đéo nào?

Thực ra, tài liệu ấy chả có gì là to tát, nhưng thái độ của thằng Kềnh thật là đáng khinh bỉ. Anh thậm chí đã chấp bút viết một đoạn ngắn về liêm sỉ như sau:

Tôi không nói về những gì quá to tát, như là xã hội hay tổ quốc. Với những thứ to lớn và không cụ thể như thế, khái niệm liêm sỉ rất là mù mờ và không dễ thống nhất quan điểm. Đối với một người sống có nguyên tắc, việc những người khác vi phạm những nguyên tắc hành xử của người ấy đã có thể bị gọi là vô liêm sỉ. Những nguyên tắc quan trọng nhất của tôi là sòng phẳng, và có vay có trả. Đời có câu: làm ơn cho người đừng mong người ta trả lại, nhưng cũng có câu: đừng lấy không của người khác cái gì. Đối với tôi, câu sau phải đặt lên trước, và khi câu trước đặt xuống sau, tôi cũng sẽ chỉ làm ơn cho những người dù không có khả năng trả lại nhưng phải có ý muốn trả lại, bởi vì chỉ những đối tượng như thế mới có ý thức con người thay vì chỉ là bản năng động vật.

Nhưng kể ra cũng bực, Anh, niềm tự hào của nền giáo dục Việt Nam, với bao thành tích, thế mà lại phải hỏi cái thằng Kềnh quê mùa dốt nát xích lô ba gác à? Có nhẽ đâu thế!

Thế là anh quyết định mình sẽ cấp tốc nghiên cứu tài liệu để lập thuật toán tìm quái khí, tức bói dịch cho dãy số này. Ngay hôm nay. Tìm thử trên toàn Internet chưa thấy có bất cứ ai đưa ra giải thích cách tính này, mặc dù có rất nhiều diễn đàn trong đó người ta bàn nhau về việc xem phong thủy cho dãy số. Tất cả đều sử dụng công cụ cung cấp ở website sau đây, đầy lỗi và cố tình sai sót như thể không muốn cho ai biết cách tính của mình:

http://phongthuy.vietaa.com/default.asp?action=tools&luachon=sodep

Thế thì càng tốt. Anh sẽ là người đầu tiên. Thuật toán như sau:

Dãy số được chia làm 2 nửa, nửa đầu gọi là ngoại quái, nửa sau gọi là nội quái. Nếu số chữ số của dãy số là chẵn, ngoại quái = nội quái = một nửa dãy số. Nếu số chữ số là lẻ, thì ngoại quái là nửa non, nội quái là phần còn lại. Tham khảo thêm ở đây.

Lấy ngoại quái và nội quái chia cho 8 để lấy số dư, dùng số dư đó tra bảng dưới đây để tìm bát quái của ngoại quái và nội quái.

Photobucket

Kết hợp bát quái của ngoại quái và nội quái, ta sẽ được quẻ dịch tương ứng của dãy số đã cho. Hãy xem trong bảng dưới đây. Bình thường chúng ta sẽ phải tra sách, nhưng với công cụ Internet và e-books hiện nay thì việc tra cứu này rất nhanh chóng. Trang nguồn của tài liệu ở đây.

Photobucket

Với quẻ dịch vừa tìm ra, chúng ta có thể tra cứu không chỉ một mà rất nhiều tài liệu khác nhau để luận giải quẻ này. Vnthuquan.net cũng có rất nhiều sách. Việc luận giải này không bàn ở đây.


Ví dụ: Xem phong thủy cho số 0903461568

Ngoại quái: 0+9+0+3+4 = 16:8 dư 0 => Khôn

Nội quái: 6+1+5+6+8 = 26:8 dư 2 => Đoài

Tra bảng: ngoại quái Khôn cột 5, nội quái Đoài dòng 8. Sự kết hợp của ngoại quái và nội quái cho quẻ dịch thứ 19 => Quẻ Địa Trạch Lâm. Ý nghĩa của quẻ này: Đại dã. Bao quản. Việc lớn, người lớn, cha nuôi, vú nuôi, giáo học, nhà sư, kẻ cả, dạy dân, nhà thầu. Hồ nước trong đất, điềm lành sắp tới. Khí dương đang lớn dần. Đây là thời kỳ tiến bộ và thành công. Ta cần phải tận dụng thời thế, đừng nên lãng phí cơ. Như vậy, quẻ dịch này mang điềm cát, dãy số (là số điện thoại di động) rất tốt cho người sử dụng.

Có khi anh phải cảm ơn thằng Kềnh, vì nó mà anh tự làm rõ được cách tìm quái khí này. Dùng cái gì mà biết rõ cách tính từ đầu đến đuôi thế này, thấy chắc chắn hẳn lên. Kềnh ơi anh cảm ơn mày nhá!

Tuesday, November 4, 2008

Rau muống và đậu phụ

Mấy ngày hôm nay, trong tình hình lũ lụt đang căng thẳng mà VTV - Đài truyền hình Việt Nam cứ nói nhai nhải về vấn đề Côn Đảo. Tôi không hiểu đang kỷ niệm cái gì, nhưng cảm thấy rất khó chịu. Những dịp khác cũng thế, khi thì kỷ niệm 30-4, 19-5, 27-7, 2-9, 22-12 etc., VTV - cái loa rè treo cột điện, công cụ của chính quyền đương thời, luôn phát đi phát lại những chương trình kiểu như thế: Ca ngợi phe thắng trận trong các cuộc chiến tranh đã xảy ra trong quá khứ, ca ngợi những nhân vật đã góp phần làm nên chiến thắng ấy.

Tôi hình dung ra một gia đình nghèo, bữa cơm nào cũng chỉ có rau muống và đậu phụ, và cứ thỉnh thoảng, bố mẹ của gia đình ấy lại lôi con cái ra dạy dỗ về sự bổ béo của rau muống và đậu phụ, còn
ông bà thì khề khà dạy các cháu rằng, ăn rau muống và đậu phụ thật thanh cao làm sao.

Tôi thấy không ổn.

Monday, October 20, 2008

Run! Run for your life!


Bằng biện pháp nghiệp vụ, chúng tôi đã xác định các lệnh bán trên thị trường chứng khoán hiện nay có rất nhiều lệnh lớn, thậm chí là tối đa về mặt quy mô có thể của một lệnh. Trong khi đó, các lệnh mua toàn là các lệnh nhỏ lẻ, cò con.

Điều này có nghĩa là, các tay chơi lớn đang bán tống bán tháo cổ phiếu, còn những tay nhỏ lẻ lại đang mua vào một cách ngớ ngẩn.

Lành ít, dữ nhiều cho thị trường chứng khoán Việt Nam.

Thursday, October 16, 2008

The Dark Knight: Probably the best movie of 2008


Tôi mới xem The Dark Knight và dự định sẽ xem lại ít nhất một lần nữa. Nhưng ngay bây giờ tôi đã đồng ý với ý kiến của nhiều người coi đây là phim hay nhất của năm 2008 (tính cho đến giờ).

Nhân vật Joker được diễn tả quá xuất sắc, và tôi không hiểu sao người ta lại chỉ gọi vai diễn này là vai diễn phụ và diễn viên được gọi là supporting actor. Cũng như vai tên sát thủ trong No country for old men, đây là nhân vật trung tâm của phim và mọi diễn biến của câu chuyện được kể đều xoay quanh y. Joker làm người xem toát mồ hôi vì sợ hãi, không theo cái cách máu me của phim kinh dị mà ở sự tàn bạo có tổ chức và luôn gây bất ngờ của y khi hành động tội ác vì những lý do mà y cho là đúng, và đáng sợ thay, đôi khi người xem thông cảm được. Trong The Dark Knight, nếu không có Joker hay đến thế thì bộ phim đã không khác gì những phim nhảm nhí như Người nhện hay Siêu nhân trong đó kể những câu chuyện hoang đường luôn có kết cục có hậu khi cái ác chắc chắn sẽ bị những người hùng mà năng lực siêu việt có được theo cách từ trên trời rơi xuống đánh bại. Những cốt truyện ấy chỉ là truyện tranh nâng cấp dành cho người lớn, và nhiều khi xét mục đích kể một câu chuyện, thì chúng còn tồi hơn phim hạng B là loại phim ít tiền và không có diễn viên nổi tiếng tham gia.

The Dark Knight làm được nhiều hơn là kể một câu chuyện. Như một luận văn khoa học có cấu trúc nhưng lại được viết khá phức tạp để bắt người ta phải động não khi đọc, đầu tiên nó để cho gã Joker nêu lên giả thuyết, và phim tiếp tục dẫn dắt các tình tiết để người xem tự nhận định các hypothesis đó là đúng hoặc sai mà không đưa ra kết luận quá chắc chắn nào. Phần cuối của chuyện phim xuất hiện hình ảnh ẩn dụ người hùng Harvey Dent bị gã Joker dồn qua giới hạn, méo mó biến dạng, biến chất với hai nửa mặt khác hẳn nhau. Cái ác đã thắng, nhưng hãy đợi đã, để nghe những lời thoại cuối cùng rất hay trong phim: Đôi khi sự thật không phải bao giờ cũng là điều tốt. Số đông quần chúng xứng đáng hơn những gì chỉ là sự thật, xứng đáng được đền đáp cho niềm tin của họ về những gì là phải, trái mà xã hội công nhận. Đến đây tôi chợt nhớ đến câu chuyện một người mẹ Việt Nam trong chiến tranh chống Mỹ đã tự tay bóp chết con mình vì sợ tiếng khóc của con làm lộ vị trí quân cộng sản ẩn náu. Có lẽ để dẫn dắt số đông, thì việc duy trì niềm tin vào một cái gì đó là đúng mới quan trọng còn việc sự thật đó là đúng hay sai thì lại không phải là vấn đề. Bộ phim khiến chúng ta phải suy nghĩ, và bản thân quá trình suy nghĩ đó có giá trị hơn nhiều so với khi ngay lập tức mặc nhiên công nhận một ý kiến gián tiếp - second hand idea – nào đó như cách hiện nay phim ảnh và các phương tiện truyền thông đang tác động đến số đông.

Friday, October 10, 2008

Kể cả nghiên cứu khoa học, sai ý đảng thì đi tù mọt gông!

Này, chính ra nhiều khi trong những khoảnh khắc rất vớ vẩn chúng mình lại thu nhận được những thông tin rất hay nhé! Ví dụ như em các bác đây ngày nào chả đọc sách báo tài liệu các loại hơi bị nhiều, nhưng những lúc đọc mà thấy thú vị, nghiền ngẫm, gật gù khen hay, thì hẳn là đang đọc trong chuồng xí. Từ dạo thị trường chứng khoán nhiều xảy ra nhiều biến động thì buổi sáng em hay xem chương trình bản tin tài chính trên VTV1 trước khi đi làm. Phải nói thêm là vài tuần gần đây chương trình này toàn đưa tin bố láo theo kiểu thị trường Mỹ giảm 10% hay giá dầu thô thế giới giảm dưới 90 đô thì không nói gì, còn khi Việt Nam giảm giá xăng 500đ thì đưa tin nhắc đi nhắc lại.

Thế thì sáng nay (10/10/08) cũng vậy, trong lúc xỏ giầy đi làm, em xem phải cái chương trình đéo gì ý trên VTV1 mà buồn cười đéo tả, phải nán lại xem. Trong chương trình có cái anh gì viện phó viện nghiên cứu khoa học xã hội giải thích vì sao viện của anh toàn sản xuất ra những đề tài nghiên cứu mà như anh nói là, khoa học chứng minh, tỷ dụ như, "Vai trò của đảng trong đời sống nhân dân trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ". Tức là, như chính anh cũng phải công nhận, toàn những đề tài như cặc, vô thưởng vô phạt, chả động chạm đến ai.

Rồi anh trả lời phóng viên thế này: Anh em cán bộ khoa học biết chứ, nhưng thường chỉ chọn thực hiện những đề tài khoa học chứng minh như thế vì dễ làm chứ đề cập đến những vấn đề hiện đại thì khi nghiên cứu cho ra kết quả đúng đường lối thì không sao còn mà nhỡ kết quả sai với chủ trương chính sách của đảng thì sẽ rất khó khăn.

Không phải là các anh ấy không thấy bức xúc đâu. Ống kính máy quay của phóng viên VTV1 focus vào một văn bản của viện gửi lên thượng cấp, kiến nghị về quy chế dân chủ trong nghiên cứu khoa học. Em là em hình dung thế này, cái quy chế ấy sẽ kiến nghị đảng là không bắt bớ bỏ tù nếu có nhà khoa học nào chứng minh, tìm tòi ra cái gì chướng tai gai mắt.

Em chỉ nói thế thôi, cơ mà buồn cười đéo tả!

Monday, October 6, 2008

CBN, tiền đi đâu hết cả?

Em có một thắc mắc, một thắc mắc tột bậc, là nhà nước ta tiêu pha thế đéo nào mà hết cả tiền dân thế nhỉ?

Bây giờ, có cái gì còn bao cấp nữa đâu? Y tế, giáo dục đều không miễn phí. Lương em đi làm đóng bảo hiểm ý tế bằng cả suất lương công chức. Bộ máy công chức được trả lương bèo bọt. Đầu tư xây dựng được công trình gì to to thì đều là bằng tiền vay ODA, ADB hay WB. Sân bay Tân Sân Nhất, cầu Cần Thơ làm bằng tiền Nhật, cấp nước thành phố, cấp nước nông thôn dùng tiền châu Âu, đường cao tốc Hà Nội - Hải Phòng sắp xây sẽ dùng hình thức BOT, cũng không liên quan gì đến ngân sách. Nhiều dự án thủy điện do doanh nghiệp tự huy động vốn lấy tiền đầu tư. Thuế nhập khẩu và các khoản đóng góp khác cao đến nỗi VN nghèo gần nhất thế giới mà giá hàng hóa lại cao ngất ngưởng, đơn cử giá xe, giá sữa. ĐM nước nông nghiệp mà giá sữa độc hại lại còn cao hơn cả châu Âu.

Nước ta lại có dầu mỏ, theo báo chí Trung Quốc nói thì mỗi năm thu được tới 10 tỷ USD từ đó. Nhẽ ra bà con ta phải được hưởng những lợi ích trời cho ấy, như là chăm sóc y tế và giáo dục miễn phí, và ví dụ như ta tự mở công ty làm ăn, ngân sách sẽ hỗ trợ cho một khoản ban đầu đáng kể. Như bên Singapore, anh nào mở công ty, chính phủ có thể hỗ trợ đến 300 nghìn SGD. Là thằng người mang hộ chiếu Việt Nam, chúng mình chả được hưởng cái chó gì. ĐM, rừng vàng biển bạc mà nhân dân có được hưởng đéo đâu, ví dụ như Furama, nhân dân lao động cần lao nào có tiền để vào nghỉ ngơi tắm biển trong ấy với giá vài trăm đô mỗi đêm? Vì chính quyền chia lô ra bán cho nước ngoài rồi còn đâu.

Thế thì tiền đi đéo đâu hết thế nhỉ?

Saturday, October 4, 2008

October 3, 2008: Game Over!

Lehman Bothers phá sản, sau ngày 15/9/2008, thị trường chứng khoán liên tục sụt giảm.

19/9/2008, kế hoạch BAILOUT (thấy mấy hôm nay tây viết liền như thế) được đề ra: Chứng khoán lên khủng khiếp ngay trong ngày. Rồi sau đó lại giảm.

Hạ viện Mỹ bác bỏ kế hoạch BAILOUT: Chứng khoán giảm kỷ lục.

Thượng viện Mỹ chấp thuận BAILOUT sửa đổi: Chứng khoán vẫn giảm.

Hạ viện chuẩn bị thông qua BAILOUT sửa đổi: Chứng khoán lại lên (Tối qua theo giờ VN).

Hạ viện vừa thông qua BAILOUT một cái: Chứng khoán lao dốc không phanh. 20 phút cuối phiên giao dịch hôm qua của Mỹ (rạng sáng giờ VN) chứng khoán Mỹ tụt dốc kỷ lục. Breaking News của Bloomberg đưa tin người đi đường tập trung lại nhìn bảng điện tử bên ngoài Wall Str.

Kết luận: All the cards have been played. Ván này ai thua ai thắng đã rõ ràng. Dân lướt sóng, traders chuyên nghiệp mua theo tin đồn, bán khi có tin chính thức, thu bộn lãi. Ai nắm giữ cổ phiếu không bán ra kịp đã bị xả lũ vào đầu. Game over.

Hành động của chúng ta: Hãy giữ chắc tiền trong tài khoản. Thị trường chứng khoán toàn thế giới còn tiếp tục giảm điểm trong thời gian tới. Đến thời điểm thích hợp lại mua vào chứng khoán. Những người còn nắm giữ chứng khoán mà không chịu bán ra hoặc không thể bán được sẽ tiếp tục thua lỗ và không có khả năng mua vào tiếp khi thị trường đã giảm cùng cực. Cơ hội cho những người có tiền, cơ hội làm giầu là đây.

The question is, bao giờ thì mua vào đây?

Sunday, September 14, 2008

September 15, 2008: Canh bạc cân não trên thị trường chứng khoán Việt Nam


Ngày mai là ngày quan trọng đối với thị trường chứng khoán Việt Nam. Vào thời điểm hiện tại, quá nửa số người đang đặt tiền trên chiếu bạc đều cho rằng, nghĩ rằng, tính toán rằng nó sẽ phải lên. Các chỉ số của thị trường đã không lên trong suốt cả tuần qua, và nếu ngày mai thị trường, hay nói cụ thể là những kẻ có khả năng quyết định xu hướng của thị trường, vẫn không để cho nó lên, thì shit happens!

Let's keep our fingers crossed.

Thursday, August 21, 2008

Mamma Mia! Surprisingly good movie soundtrack


A Retrospect

Đối với người hâm mộ, thì những bài hát của ABBA là loại âm nhạc vượt thời gian, và tôi là một trong số ấy. Tôi bắt đầu được nghe ABBA cách đây khoảng hơn 25 năm, khi mà ở Việt Nam và nói riêng Hà Nội, không mấy ai có cơ hội được tiếp xúc với âm nhạc của các nước phương tây do tư tưởng phủ nhận mọi giá trị phi cộng sản của chính phủ Việt Nam thời bấy giờ, và đông đảo nhân dân dễ dàng chấp nhận sự thống trị về mặt tư tưởng ấy. Cũng phải nói rõ là thời đầu những năm 1980 ấy, chỉ những gia đình Hà Nội vô cùng có điều kiện, đa phần là cán bộ đi công tác, học tập ở nước ngoài, thì mới có máy nghe nhạc dân dụng cùng với băng, đĩa nhạc mang về để tự sử dụng trong nhà mình và thích nghe gì thì nghe. Những người còn lại thì nghe đài phát thanh, đài truyền thanh của đảng và chính phủ. Dĩ nhiên, không đảng và chính phủ nào phát nhạc của tư bản trên cái hệ thống ấy cả.

Đài truyền thanh thực ra phải gọi là loa truyền thanh vì nó chỉ là một cái loa gắn thêm một cuộn biến áp nhỏ và được nối vào hệ thống dây điện truyền thanh của thành phố. Trong thời khó khăn kiệt quệ ấy, không phải ai cũng có đài thu thanh, tức thiết bị thu sóng vô tuyến. Hẳn chính phủ cũng muốn duy trì tình trạng ấy để nhân dân khỏi vô tình mà nghe nhầm phải đài địch.

Đấy là thời mà Trần Tiến đã có bài hát được biết đến khá rộng rãi là bài "Mặt trời bé con". Lời bài hát có những câu như:

"Ngoài kia có chú bé trèo cành me mắt xoe tròn lắng nghe"


mà bọn trẻ ngu si đần độn thời nay nghe không thể nào hiểu và đồng cảm được, tại sao lại thế, lại có thể thế được sao?

Còn tôi thì nhận ra mình trong một hoàn cảnh tương tự, thập thò ở cửa phòng tập của đội nghệ thuật măng non Cung Thiếu nhi Hà Nội, nghe anh Kim Bình say sưa chơi đàn organ một liên khúc liền tù tì vài bài nhạc nước ngoài. Có thể lần đấy không chính xác là lần đầu tiên tôi nghe những bản nhạc đó, nhưng lúc ấy ấn tượng để lại mạnh đến nỗi giai điệu của nó đã in sâu vào trí nhớ của tôi để rất lâu sau này tôi nhận ra đó là các bài "Lay All Your Love On Me" của ABBA và "Rasputin" của Boney M.

Có lẽ, vì ABBA là nhóm nhạc của Thụy Điển, và Thụy Điển là một nước khá trung lập và đã giúp đỡ Việt Nam rất nhiều nên người ta có thể thoải mái hơn khi chơi nhạc của tư bản Thụy Điển. Còn Boney M thì cũng đã đến Moscow biểu diễn năm 1978 và được tới 10.000 người Nga hâm mộ chào đón. Liên xô nghe được, thì mình cũng nghe được.

Đời sống kinh tế của nhân dân đỡ ngột ngạt hơn đôi chút sau đó dăm bảy năm do kết quả của công cuộc cải cách mở cửa. Hàng hóa Trung quốc bắt đầu tràn ngập miền bắc và ngoài bia tầu (Vạn Lực) để uống, quần áo, vải vóc tầu để mặc thì lúc này nhiều người đã có thể mua đài tầu để nghe.

Di sản của thời bao cấp để lại từ đài là từ của người dân miền Bắc dùng để chỉ chung các vật phát ra âm thanh như tin tức và âm nhạc. Ví dụ, ngày nay khi nhìn thấy biển quảng cáo "Cho thuê loa đài, phông màn đám cưới", thì ta hiểu loa đài là đồ trang âm gồm có đầu đĩa (CD-DVD Player) và ăm-ly (amplifier, receiver) cộng với loa.

Rất nhiều người đã đủ điều kiện mua đài tầu vào những năm cuối 1980, và đài nói đến ở đây là Radio Cassette Player: Máy chơi băng cỡ nhỏ. Một vài năm sau đó, các loại thiết bị có chất lượng tốt hơn đã được bầy bán rộng rãi ngoài thị trường: Radio Cassette Player của Philips, Sony, Sharp, National sản xuất tại các nước đông nam Á. Tuy nhiên, công đầu đưa âm nhạc phi cộng sản đến với quần chúng nhân dân vẫn phải kể đến những chiếc đài tầu xinh xinh, và những chiếc băng cassette cũng sản xuất tại tầu nốt. Sắm đài thì phải sắm băng: Nhạc Việt thì có các băng nhạc của các ca sỹ hải ngoại mà thời kỳ này nổi bật là Giao Linh, Tuấn Vũ, Hương Lan, Ngọc Lan, Kiều Nga. Cũng phải nhấn mạnh rằng, đó là những năm đầu tiên mà nhạc "vàng", nhạc hải ngoại lại được nghe một cách thoải mái tự do đến thế. Thế còn nhạc "tây": Bác nông dân nào ra Hà Nội sắm đài cũng được cả nhà dặn dò là về phần nhạc tây nhớ đừng quên mua mấy cái băng bông bốc của Mô-đen-tắc-kinh, Áp-ba, Bô-nây. Kiến thức về nhạc quốc tế của đa phần dân Việt Nam thời đó chỉ bó gọn trong mấy ban nhạc nổi tiếng đó. Nhưng điều đó cũng nói lên rằng nhạc của ABBA đã popular ngay cả ở Việt Nam đến mức độ nào.

Tôi không nằm trong số những người đó. Những băng cassette và sau đó là những đĩa CD nhạc đầu tiên mà tôi sưu tầm không phải là băng đĩa ABBA hay Boney. Thịt kho rất ngon, nhưng đã để tự đãi mình thì thịt kho lại không được đưa vào đầu danh sách mà đó phải là Sashimi, bít tết Hot rock hay cua biển No sign board.

Thế nên, tôi đã nhìn poster phim Mamma Mia một cách thờ ơ. Nhạc ABBA hay thật, nhưng đã nghe quá nhiều. Tôi thuộc lời của hơn 100 bài hát của The Beatles, nhưng những năm gần đây tôi chỉ giở nhạc của họ ra nghe 1-2 lần trong năm.

Vậy mà khi nghe album nhạc Mamma Mia do các diễn viên Mỹ cover lại, tôi đã ngạc nhiên một cách thích thú đến nỗi nghe đi nghe lại trong khoảng 4 giờ liên tục.


Mamma Mia album covers

(to be continued)

Friday, August 15, 2008

Thư gửi cựu chiến binh Hâm

Anh Hâm,

Anh nói đúng đấy, sự thật lịch sử thì lúc nào cũng là sự thật. Trừ khi những gì chúng ta vẫn biết bấy lâu lại không phải sự thật, biết đâu được đấy. Người đời thường bảo, losers take shit, winners take all. Tôi và anh, và cả thằng Mai nữa, đều đã đứng bên phe chiến thắng nên chúng ta đều không phải ăn phân. Thế nên anh Hâm ạ, chúng ta phải công bằng mới được. Anh không phải là người ác nghiệt đâu. Có điều anh khổ nhiều rồi. Khi người ta phải rỏ từng giọt máu ra để thắng một cuộc chiến, thì lẽ tự nhiên là người ta phải quý cái sự chiến thắng ấy ngang với máu. Làm gì tôi chả biết. Anh ôm khư khư lấy nó, không muốn để lọt tay ai. Ai mà động đến là anh sửng cồ, mắt anh long sòng sọc, bọt mép anh sùi ra như bọt xà phòng, đã đang thở hồng hộc mà anh còn cố vớ lấy hòn gạch vỡ lăm lăm trên tay. Như thế khổ quá anh Hâm ạ. Anh giận quá mất khôn rồi. Ôi thôi, thế thì hỏng mất! Tôi đã gần buột miệng mà kêu lên thế.

Anh Buffett bạn tôi bên Mỹ hôm xưa ngồi uống cà phê với tôi có nói, chúng ta đúng chỉ khi các sự kiện mình nêu ra là đúng, và cách lý giải, lập luận của chúng ta là đúng. Thế nhưng trong khi các sự thật lịch sử là không thay đổi, thì cách lý giải những thực tế đó lại thay đổi theo thời gian. Những năm 50, anh nào mà bảo phe tư bản và phe cộng sản có thể chung sống trong hòa bình, thì anh ấy là xét lại, là phản động vì dám nói khác với luận cương của đảng. Ấy nhưng dưới giác độ bây giờ mà đánh giá thì anh ấy lại là người tiến bộ, có lương tri, yêu chuộng hòa bình. Những năm cuối 70 đầu 80, anh nào mà tự đứng ra sản xuất, kinh doanh thì bị cho là bóc lột, là kẻ thù giai cấp, thế nhưng bây giờ, càng giầu, càng thuê nhiều người làm thì lại càng được xã hội ngợi khen. Như thế có phải mâu thuẫn quá không? Hình như không phải anh ạ.

Trong cuộc đời mà chúng ta đang sống, chả cái gì là bất biến, chả cái gì là đúng mãi. Đến trái đất cũng đang nóng lên, cũng thay đổi. Anh thử nghĩ mà xem. Mười năm trước, một trăm đô la mua được 3 chỉ vàng, còn bây giờ chỉ được có một chỉ. Anh huấn luyện viên túc cầu hôm trước vừa được tôn vinh như anh hùng, hôm sau đã có thể bị lót lá chuối dắt tay ra cửa. Tri thức và trình độ thời nay được đánh giá bằng khả năng học lại, học thêm. Thế có nghĩa nếu anh dừng lại là anh chết. Anh muốn kiếm được cùng số vàng như 10 năm trước thì giờ anh phải kiếm được số đô la gấp 3. Anh huấn luyện viên muốn giữ tiếng thì phải tiếp tục thắng trận bằng cách duy tân cách chơi cho đội cầu của mình. Anh kỹ sư mười năm trước chỉ được học thiết kế sân vận động Hàng Đẫy, thì hôm nay anh phải tìm hiểu cách thiết kế sân vận động tổ chim, nếu không, anh xuống chiếu dưới ngồi ngay.

Hãy nói ngay rằng, nếu vì quá chán nghe những lời mỉa mai của lũ trẻ trâu mà mất đi khả năng lập luận và lý giải lạnh lùng được thường xuyên làm mới và chỉ dựa vào thực tế và không gì ngoài sự thật khách quan, là anh không còn tồn tại. Vậy thì anh Hâm ơi, anh hãy nghỉ cho yên. Vì nếu không, anh cũng có làm thay đổi được điều gì đâu. Cuộc đời này không thuộc về anh nữa. Nhưng tôi không mong như thế. Bên ngoài kia trời rất đẹp. Nắng tưng bừng. Chim hót líu lo. Ôi chao, đời vui quá! Tôi mong anh tỉnh ra, vùng dậy, mở toang cửa để đón nắng vào. Không có gì là muộn cả anh ạ.

Kính anh.

Août, 2008

Wednesday, August 13, 2008

Russians the rapists


Dạo này tìm hiểu lịch sử là một trong những sở thích của anh các bạn ạ. Nhân dịp quân Nga đánh với Georgia anh vừa đọc một loạt bài về hồng quân (red army) Liên xô cũ, và thấy có một vài số liệu rất nổi bật, đó là số phụ nữ đông Đức bị hồng quân hãm hiếp từ 1945-1948 ước đạt tới 2 triệu người mỗi năm.

Thế này thì dân Gruzia có hơn 4 triệu, giả sử trong đó số phụ nữ từ 8-80 tuổi là 2 triệu, thì quân Nga cũng chỉ hiếp trong một năm là hết không chừa một mống. Quả là vãi lìn!

Anh nhớ hồi bé, một trong những thú vui được anh mong chờ hàng tuần trên đài Tiếng nói Việt Nam là chương trình Kể chuyện cảnh giác từ 7h-7h30 và sau đó là chương trình Văn nghệ truyền thanh vào các tối thứ 7. Hồi đó, Liên xô là đồng chí tốt của Việt Nam chúng mình, và các chương trình văn nghệ phục vụ mục đích tuyên truyền của đảng dĩ nhiên phải có nhiệm vụ giúp cho bà con ngu dân hiểu rõ điều ấy. Vậy nên Văn nghệ truyền thanh thứ 7 hay phát kịch về Liên xô. Kịch thì nhiều lắm, nhưng anh rất xúc động và không thể nào quên vở kịch này, đại để như sau:

Có thằng lính Liên xô tên là Pi-ốt mà được gọi theo kiểu Đức là Peter, che chở, nào cho ăn, cho bú, cho mặc một đứa con gái Đức trong vùng giải phóng. Chuyện vỡ ở, thằng lính Liên xô bị kỷ luật v.v. nhưng rồi mọi người cũng hiểu ra, và tình thương mến giữa hồng quân Liên xô và nhân dân Đức vùng giải phóng càng thêm thắt chặt.

Moral of the story:

1. ĐM mấy thằng Anh Tú, Đức Hải, Chí Trung, Minh Hằng (diễn viên chính nhà hát Tuổi trẻ dàn dựng vở kịch nâng bi hồng quân). Hóa ra chúng mày toàn Tố Hữa cả, vinh thân phì gia bán cả lương tâm nghệ sỹ.

2. Thời buổi này Internet đã làm cho thông tin đa chiều trở nên
vô cùng dồi dào. Một khi đã không cho báo chí tư nhân mở ra, nếu nhà nước chúng mình không cấm nốt cả Internet thì cũng bằng không.

Thursday, July 24, 2008

Vì sao quê ta không khá được?


Khi xã hội loài người phát triển lên, khi con người bắt đầu đi bằng hai chân, trở nên thông minh hơn và miếng ăn không còn là điều quan trọng nhất thì con người bắt đầu xây dựng nên những quy tắc quan hệ và ứng xử mới: Văn hóa, lòng tin.

Trong cuộc chơi, có thể có kẻ thể nhanh hơn, láu cá hơn, may mắn hơn, giành giật quyết liệt hơn, và có thể gặt hái nhiều thành công tức thời hơn người khác. Nhưng nếu
kẻ đó bỏ qua các quy tắc ứng xử để đoạt lấy mục tiêu bằng mọi cách thì chắc chắn không thể khá được về lâu về dài.

Vì không ai bị mắc lừa đến lần thứ hai, thứ ba.

Việt Nam kết thúc nội chiến bằng cách phản bội hiệp định, và ngày nay vẫn đang phát triển đất nước Việt Nam thống nhất trên nền tảng dối trá. Day-to-day Vietnamese dynamics là nỗi khiếp sợ của các công ty nước ngoài làm ăn tại Việt Nam. Vì thế, ngay các chủ dự án Việt Nam cũng phải thuê người nước ngoài để quản lý, giám sát chính người Việt Nam.

Từ "developing" trong cụm từ "developing countries" là một từ nhục nhã dùng thay cho từ nghèo, kém văn minh. Khi quê ta vẫn đang phát triển, thì có nghĩa là
ở quê ta miếng ăn vẫn còn là điều quan trọng số một, ta vẫn chưa đi bằng hai chân, và các quy tắc ứng xử văn hóa vẫn chưa xây dựng xong.

Câu hỏi đặt ra là, quê ta còn phát triển đến bao giờ? Hỏi tức là đã tự trả lời. Nếu biết được chắc chắn quê ta 30 năm nữa sẽ khá, thì đã khá mẹ nói rồi.

Monday, July 21, 2008

Đĩ rạc!


ĐCM nhà nó chứ, các bác bảo thế có điêu không cơ chứ, vừa hôm trước chúng nó xoen xoét trên báo đài là không tăng giá xăng dầu từ giờ đến cuối năm, thế mà họp hội nghị xong vừa xong một cái là chúng nó qua cầu rút ván tăng giá xăng đánh phọt một cái lên những 31% một lúc, cùng lúc xóa sạch các bài viết trên báo điện tử có nói đến chuyện không tăng giá xăng. Bảo thế có giống việc xóa bài viết về con Hương Lãm lái xe điên trên toàn Internet cách đây ít lâu không chứ? Bảo thế có đĩ rạc không cơ chứ? Cứ như thế thì thử hỏi có kết quả tốt không, hay là lại muôn đời đi bằng đít?

Some facts:

- Năm 1954 hiệp định Geneve quy định lực lượng Quân đội Nhân dân Việt Nam tập kết về miền Bắc còn lực lượng Quốc gia Việt Nam, trong đó có những người mong muốn độc lập cho Việt Nam nhưng bác bỏ lý luận đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản của những người cộng sản tập kết về miền Nam, chờ ngày tổng tuyển cử để người dân tự quyết định chế độ chính trị mình mong muốn. Trên 1 triệu người dân từ miền Bắc đã di cư vào Nam, hàng trăm nghìn người miền Nam tập kết ra Bắc, nhưng lực lượng cộng sản vẫn ở lại nằm vùng gây dựng lực lượng ở miền Nam (nếu không thì làm chó gì có chính sách tố cộng, diệt cộng của chính phủ Việt Nam Cộng hòa). Kết quả: Không có tổng tuyển cử, Việt Nam chìm trong đêm dài chiến tranh kéo dài hơn 30 năm làm vô số người chết và vẫn còn di chứng về mọi mặt đến tận bây giờ.

- Năm 1968, dù đã có thỏa thuận ngừng bắn nhưng lực lượng cộng sản vẫn tấn công vào đúng tết cổ truyền, làm chết vô số
binh lính và dân thường, đặc biệt ở Huế.

- Năm 1973, hiệp định Paris quy định ngừng bắn trên toàn Việt Nam kể từ 27 tháng 1 năm 1973; Đảm bảo quyền của nhân dân miền Nam quyết định tương lai chính trị của mình thông qua bầu cử tự do dân chủ dưới sự giám sát quốc tế; Sự tái thống nhất Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng các biện pháp hòa bình. Hiệp định ký xong chưa ráo mực, miền Bắc đem quân đánh như phá mả thanh toán chính quyền
Việt Nam Cộng hòa xong luôn. Kể từ đó, Việt Nam thống nhất lại bước vào thời kỳ đen tối lầm than tới tận bây giờ.

- Không có sự giúp đỡ từ trứng nước của Trung Quốc thì cũng không có đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thành lập năm 1976. Vậy mà nhà nước này đã phản bội lại người Tầu, chơi thân với Liên Xô để đến nỗi hai bên có chiến tranh biên giới năm 1979, và sau đó thù địch nhau đến nỗi Điều 1 hiến pháp 1980 của Việt Nam ghi rõ Trung Quốc là kẻ thù trực tiếp và lâu dài của Việt Nam. Thông tin này cũng đã bị xóa như tin Hương Lãm lái xe điên vậy. Kể từ đó, như trong phong thủy có thế "Lân bang áp thế", Việt Nam vẫn chưa thể ngóc đầu lên khỏi mặt bùn.